Đang tải...
Đang tải...
Sau khi mở mắt ra, tôi phát hiện mình đã trở thành mẹ của nam chính trong một cuốn tiểu thuyết ngược đẫm máu và chứa chan những bi kịch thảm thương đầy nước mắt đau thương. Trong nguyên tác, nam chính từ lâu nổi tiếng là một người máu lạnh và vô cùng tàn nhẫn, nên ngay sau khi chứng khiên cậu ta bằng xương bằng thị cơ thể tôi bắt đầu run lẩy bẩy vì sợ hãi. “Hãy uống nó đi!” Đôi má phúng phính cùng gương mặt rạng rỡ, háo hức ngồi thưởng thức những món tráng miệng ngon lành của mình. “…Không sao đâu, tôi có thể đi được!” Mặc dù là trông có lẽ là sẽ cảm thấy rất đau sau cú ngã đó, nhưng cậu ta vẫn cố gắng tự đứng dậy một cách mạnh mẽ bằng chính sức lực của mình rồi cứ thế mà rời đi. “Không biết tôi nên phải làm thế nào mới được đây…” Đứa con trai tôi, người sẽ trở thành một nam chính tàn bạo và máu lạnh, bây giờ thật là đáng yêu quá đi mất. Sau vụ việc đó, tôi đã bắt đầu trong âm thầm, lén lút đưa đến những đồ ăn ngon, chăm sóc cho cậu ta chu đáo như một người mẹ thực thụ và đồng thời viết thư cho cậu ta. Ấy vậy mà, “Đừng có mà giả bộ đối xử tử tế với tôi như vậy! Tôi không cần một người mẹ như thế!” Có vẻ như đứa con trai này của tôi ghét tôi hơn những gì mà tôi đã nghĩ. Sự việc nghiêm trọng như thế khiến lòng tôi vô cùng phiền muộn và lo lắng không thôi. Vì thế nên là tôi đã rón rén đi xung quanh, cố gắng tìm cách để gặp để hỏi ý kiến chồng tôi về sự việc đáng lo ngại này. “Chẳng phải cô đã nói là cô rất căm ghét hai cha con tôi đó sa, tại sao giờ đây lại muốn tôi và cô cùng nhau chăm con? Có phải là sau khi gặp tai nạn, đã khiến cô trở nên kỳ lạ như thế rồi không?” Có vẻ như người chồng này của tôi còn ghét tôi hơn nữa! * Sau một khoảng thời gian dài nổ lực cố gắng, có vẻ như tôi đã từng bước dần trở nên thân thiết hơn được một chút với con trai của tôi. “Mẹ lại bỏ con lại một mình để đi đâu đó?” “Mẹ có nói là mẹ yêu thương con nhất cơ mà, hay là đối với mẹ cha là người quan trọng hơn cả con luôn sao? “Mẹ nói đi, là con hay là cha quan trọng hơn với mẹ?” Có vẻ như khi tôi ở cạnh chồng, con trai tôi lại càng hay nói chuyện với tôi. Chuyện kỳ lạ hơn nữa là, giờ đây mỗi khi ở bên cạnh chồng, anh ấy dường như đã bắt đầu chịu bắt chuyện với tôi nhiều hơn trước và rất thích thú khi hai chúng tôi trò chuyện. Người chồng luôn không ưa gì tôi, hình như cũng có điều gì đó rất kỳ lạ với anh ta. …Chẳng phải người đàn ông này đã luôn đem lòng căm ghét tôi đó sao?
Chapter 1
Chapter 2
Chapter 3
Chapter 4
Chapter 5
Chapter 6
Chapter 7
Chapter 8
Chapter 9
Chapter 10
Chapter 11
Chapter 12
Chapter 13
Chapter 15
Chapter 17
Chapter 18
Chapter 19
Chapter 20
Chapter 21
Chapter 22
Chapter 23
Chapter 24
Chapter 25
Chapter 27
Chapter 28
Chapter 29
Chapter 34
Chapter 35
Chapter 36
Chapter 37
Chapter 38
Chapter 39
Chapter 40
Chapter 41
Chapter 42
Chapter 43
Chapter 44
Chapter 45
Chapter 46
Chapter 47
Chapter 48
Chapter 49
Chapter 50
Chapter 51
Chapter 52
Chapter 53
Chapter 54
Chapter 55
Chapter 56
Chapter 57
Chapter 58
Chapter 59
Chapter 60
Chapter 61
Chapter 62
Chapter 63
Chapter 64
Chapter 65
Chapter 66
Chapter 67
Chapter 68
Chapter 69
Chapter 70
Chapter 71
Chapter 72
Chapter 73
Chapter 74
Chapter 75
Chapter 76
Chapter 77
Chapter 78
Chapter 79
Chapter 80